Showing posts with label Khám Phá Trải Nghiệm. Show all posts
Showing posts with label Khám Phá Trải Nghiệm. Show all posts

Tuesday, April 13, 2021

ĐẾN LONGYEARBYEN - " BẠN CHỈ ĐƯỢC PHÉP SỐNG, KHÔNG ĐƯỢC PHÉP CHẾ.T"

ĐẾN LONGYEARBYEN - " BẠN CHỈ ĐƯỢC PHÉP SỐNG, KHÔNG ĐƯỢC PHÉP CHẾ.T"


 

Longyearbyen nằm trên hòn đảo hẻo lánh Svalbard, Na Uy, ở 78 độ Bắc. Nơi này nằm ở giữa đại lục của Na Uy và Bắc Cực, với 2.300 cư dân sinh sống. Khi mặt trời lặn vào ngày 5/10 hàng năm, người dân ở Longyearbyen hiểu rằng 155 ngày tiếp theo, họ sẽ không được nhìn thấy nó. Ngày 2/3, tờ Guardian đưa tin đây là thị trấn nóng lên nhanh nhất thế giới. Sự biến đổi của khí hậu đã mang lại những thay đổi mạnh mẽ về thời tiết ở đây trong 10 năm qua. Nhiệt độ vào mùa hè và mùa đông cùng tăng lên. Các đảo có lượng mưa nhiều hơn. Vào mùa đông, tuyết rơi nhiều hơn khiến các sườn núi bị sạt lở - điều người dân chưa từng thấy trước đó.


Thị trấn có nhiệt độ trung bình - 70C, nhiệt độ thấp nhất lên đến -500C. Điểm đặc biệt thu hút du khách tới đây chính là những phong tục tập quán của người dân, dòng sông băng quanh năm, phong cảnh tuyệt đẹp và nhiều điểm khác biệt kỳ lạ, đầy lý thú khác. Từ ngày 20/4 - 23/8, mặt trời sẽ không bao giờ lặn gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống dân cư nơi đây. Thế nhưng, hiện nay lại thu hút rất đông du khách ghé thăm thị trấn này để trải nghiệm, khám phá đêm trắng hoặc ngày là đêm!

Hầu hết, khách du lịch đến đây vào mùa đông và mùa hè. Lúc này thị trấn có hơn 60% diện tích bị bao phủ bởi sông băng, du khách đầy phấn khích cùng chèo thuyền kayak, trượt xe tuyết có động cơ, tham quan quanh thị trấn bằng xe chó kéo và cảm nhận băng tuyết lạnh giá cùng màu trắng bất tận xóa nhòa ranh giới đất trời.

Đặc biệt, đất tại thị trấn luôn trong tình trạng bị đóng băng nên người mất khi chôn cất, cơ thể không thể phân hủy, dễ gây mất vệ sinh và dịch bệnh có nguy cơ bùng phát. Chính vì vậy, đây là nơi duy nhất trên thế giới quy định cái chết là bất hợp pháp và cái tên thị trấn “không được phép chết” cũng bắt nguồn từ đây.

Luật pháp thị trấn Longyearbyen quy định, những người bị bệnh nặng, người già, phụ nữ mang thai vào những tháng cuối phải rời khỏi thị trấn, đến nơi khác sinh sống và chỉ trở lại thị trấn khi đã sinh con xong hoặc đã lành bệnh. Bên cạnh đó, theo quy định các cư dân trong thị trấn bị bắt buộc phải luôn mang theo súng bên người nếu đi ra ngoài vùng giới hạn bởi có hơn 3.000 con gấu Bắc Cực đang nhan nhản lượn lờ

Nguồn: Có thể bạn chưa biết?

Saturday, October 31, 2020

Friday, October 30, 2020

TỪ 1946 ĐẾN NAY VIỆT NAM MÌNH ĐÃ CÓ 10 Chủ tịch NƯỚC..

TỪ 1946 ĐẾN NAY VIỆT NAM MÌNH ĐÃ CÓ 10 Chủ tịch NƯỚC..

 Đặc biệt là trong này đã có ba người miền trung và một người Quảng Nam mình.,
Rất tự hào cảm ơn tất cả những gương mặt ưu tú nhất của Đảng đã cống hiến tận tụy hết mình vì cuộc sống ấm no của đất nước.
Cảm ơn bác Nguyễn PHÚ TRỌNG người giữ chức vụ Chủ tịch nước đương thời đã khởi động lò đốt tham nhũng để xây dựng đất nước giàu mạnh ấm no hơn ..




Nguồn: page người sài gòn

Wednesday, September 16, 2020

Vietnamese Cuisine: Pure, Delicate and Healthy

Vietnamese Cuisine: Pure, Delicate and Healthy

 Pho


If one dish is to be picked to represent Vietnam then Pho would be the most appropriate one. Pho at its most basic consists of a clear beef- or chicken-based broth, rice noodles, herbs, and thinly sliced meats.




Cơm tấm

"Cơm tấm"- well known as a anytime-meal of Saigonese. There are broken rice, BBQ pork rib, egg, crab-meat ball and some sweet sauce in a portion & the best way to eat it is not by chopstick?! But by spoon and fork




Bún riêu

"Bún riêu"

This crab-based noodle soup requires few ingredients—freshwater crabs, tomatoes, tofu, and rice noodles—but requires a very labor intensive cooking process.
The end product is a flavorful broth with an attractive light red color from fresh tomatoes, a slightly sour taste from tamarind, and deep richness from the simmered crabs. It is served with rice noodles, fried tofu, and topped with green onions, shredded banana blossoms, julienned water spinach stems, and fresh basil.




Bánh xèo

Bánh xèo - Vietnamese Savory Crepes

Bánh xèo or "sizzling cake", named for the loud sizzling sound it makes when the rice batter is poured into the hot skillet is a Vietnamese savory fried pancake made of rice flour, water, turmeric powder, stuffed with slivers of fatty pork, shrimp, diced green onion, and bean sprouts.




Hủ tiếu Mỹ Tho

"Hủ tiếu Mỹ Tho"

There are many versions of hủ tiếu but the Mỹ Tho dish became widely known because of the noodles, made from a variety of rice from the nearby town of Gò Cát.
The sweetness of this noodle soup comes from braising pork marrow bones, dried squid, and whole onions together. The broth is ready when the bones are soft and onions completely translucent. The richness of the soup is paired with perfectly soft and chewy rice noodles. A colorful bowl of hủ tiếu Mỹ Tho is typically topped with ground pork, shrimp, pork liver, quail eggs, green onions, celery leaves, chives, and bean sprouts.



Bánh mì

Which is a popular street food in Vietnam, is the term referring to the Vietnamese baguette stuffed with meat, vegetable, butter, one or two tablespoon of meat sauce, and chili sauce.
No words to say how delicous Vietnamese Banh Mi 



CAO LẦU - speciality of the Central region

There is a legend that the thick and sticky rice noodles of cao lầu can only be made from the water taken from the well of Ba Le Village. Whether it is true or not, it is undeniable that this dish, which only could be found in Hoi An town, Central Vietnam, has something extremely unique. Being topped with shrimp and pork and garnished with mint, basil, bean sprouts and lettuce, Cao Lau is served in a light soy sauce broth. This is indeed a dish well worth hunting down.



Bun Bo Hue - Central region

The name itself gives the origin of this dish. Bun Bo Hue hails from the royal city of Hue in Central Vietnam. Contained in this dish are pork's liver, beef, chopped spring onions, various kinds of pre-cooked luncheon meat and thick fresh noodles (bún). The distinct sweet flavor of the soup is derived from a broth composed primarily from beef bones, fermented shrimp paste, lemongrass, and dried chilli.




Vietnamese Spring roll (Gỏi cuốn)

The translucent parcels are first packed with salad greens, a slither of meat or seafood and a layer of coriander, before being neatly rolled and dunked in Vietnam’s favorite condiment - fish sauce. Goi cuon are great as an appetizer and may be found on the menu of any good Vietnamese restaurant.



MÌ QUẢNG - Central region food

Not quite a soup, not a stew, mì quảng is to some an oddity of the soup world, being more like salad with a splash of soup. Originating from Quang Nam province and Da Nang city, the dish is one of the most popular in the region. This popular lunch meal is composed of a combination of wide white rice noodles and yellow egg noodles, and served with seasoned pork chop or chicken, hard-boiled egg, sauteed shrimp, peanuts, chả (pork sausage), chili pepper, a plethora of fresh vegetables, and pieces of crispy bánh tráng (rice paper). With mì quảng only enough broth is added to moisten the noodles.



Nem Rán - Fried Spring Rolls

Ingredients usually consist of lean minced pork/beef, sliced mushroom, glassnoodle, finely chopped carrot, onion and eggs. Then they are seasoned with salt, pepper and mixed thoroughly before being wrapped in thin rice paper into small rolls and deep fried in boiling oil.

The dish itself is a master piece but is still incomplete without the special dipping sauce and fresh vegetables anf herbs!




Bún chả - Northern region

Served with rice noodles, a basket of fresh lettuce and herbs, and a bowl of dipping sauce that all gets mixed together, this simple street food with all its savoury goodness, fresh avours, and contrasting textures, is quite simply Vietnam on a plate.



Bánh Canh Hẹ - Vietnamese Thick Noodles Soup

The literal translation would be “chive noodles” and, upon first sight, the soup certainly looks that way: a sea of green specks swimming in a light, clear broth. Chunks of fresh fish, thick slices of fried chả cá and a lone quail egg are joined by a thinner variation of bánh canh. Toss in standard accouterments like chili and lime, and you’ve got yourself a top-notch breakfast.


Nguồn: amazingvietnampage
Lý giải nguồn gốc và ý nghĩa Tết Trung thu!!!

Lý giải nguồn gốc và ý nghĩa Tết Trung thu!!!

 Trung thu là tết đoàn viên, là nét văn hóa truyền thống của người Việt Nam bởi nó mang cho mình nguồn gốc cũng như ý nghĩa đầy thú vị. Những có lẽ không phải ai trong chúng ta cũng biết rõ về sự tích huyền bí cũng như phong tục của ngày tết trung thu, chỉ biết vào ngày này trăng sáng nhất, tròn nhất và mọi người quây quần bên mâm cỗ. Vậy hãy cùng nhau lội ngược thời gian, quay trở về với dân gian và cùng nhau lý giải phong tục tết trung thu đầy ý nghĩa này nhé.



Từ ngàn năm nay, cứ mỗi dịp thu về, người ta lại nô nức chào đón tết trung thu vào ngày 15/8 âm lịch. Dưới ánh trăng sáng vành vạch cùng nhau phá cỗ trò chuyện và ước nguyện một đời bình an. Nhưng không phải ai cũng biết được nguồn gốc và ý nghĩa của tết trung thu.

Nhiều người bảo rằng Tết Trung Thu của Việt Nam có nguồn gốc từ Trung Quốc nhưng trên thực tế khi đi vào những giai thoại thì người Việt Nam và Trung Quốc đều có những nguồn gốc về tết trung thu khác nhau.
Nếu như trung thu của người dân Trung Quốc nhắc đến chuyện tình của Hằng Nga và Hậu Nghệ thì ở Việt Nam lại thêu dệt nên câu chuyện về chú Cuội chị Hằng.

Hay từ câu chuyện lịch sử Trung Quốc thời nhà Đường, nguồn gốc của tết trung thu gắn liền với nàng Dương Qúy Phi. Nàng là một trong tứ đại mỹ nhân làm nên giai thoại đất nước Trung Hoa bấy giờ. Cũng chính vì vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành mà bị triều thần cho rằng nàng mê hoặc nhà vua Đường Huyền Tông chìm đắm trong tửu sắc bỏ bê triều chính. Đường Huyền Tông buộc phải ban phát cho sủng phi của mình dải lụa trắng để củng cố triều đình trong niềm tiếc thương vô hạn. Vì niềm thương tiếc khôn nguôi ấy đã làm lay động các tiên nữ, vào đêm trăng sáng nhất của mùa thu, vua đã được đưa lên trời gặp lại Dương Qúy Phi. Sau khi về trần gian ông đặt ra TếTrung thu để tưởng nhớ đến vị sủng phi của mình.

Còn ở Việt Nam, nhiều tài liệu ghi chép lại rằng, tết trung thu được tổ chức dưới thời nhà Lý tại kinh thành Thăng Long. Là dịp mà vua Lý muốn tạ ơn thần Rồng đã mang mưa tới cho mùa màng bội thu, cho con dân ấm no.

Sưu tầm.

Monday, February 3, 2020

Đôi nét về bia Con Cọp, Bia 33, bia La-de nức tiếng Sài Gòn trước 1975

Đôi nét về bia Con Cọp, Bia 33, bia La-de nức tiếng Sài Gòn trước 1975


Trước năm 1975, người miền Nam ít khi nói đến từ bia, mà nói là la-de nhưng viết thì là la-ve. Rủ nhau đi làm ít la-de, nhâm nhi la-de, mời anh nâng ly…
Khúc đường Phạm Ngũ Lão – Bùi Viện bây giờ là phố Tây ba lô, trước năm 1975 vốn là khu ăn nhậu sầm uất, chiều chiều bàn ghế bày ra đầy vỉa hè, khách bình dân hay trung lưu vẫn tạt vào. Món nhậu bình dân khoái khẩu của người Sài Gòn lúc đó là uống la-de Con Cọp nhắm với tôm khô củ kiệu (bây giờ thì cả la-de Con Cọp không còn và món tôm khô củ kiệu cũng dần mai một trên bàn nhậu). Giống như Honda được gọi cho xe máy, la-de cũng được gọi cho bia nhưng từ đâu mà lại có chữ la-de?

   La-de từ đâu anh tới?
Giả thuyết thứ nhất cho rằng xuất phát từ cụm từ beer Lager, Lager là một dòng bia nhẹ kiểu Đức, nên người ta nói chệch từ lager thành la-de.
Giả thuyết thứ hai liên quan đến sự ra đời của hãng bia BGI làm ra bia Con Cọp. Lần ngược thời gian, năm 1875 hãng BGI được thành lập tại Sài Gòn bởi một sĩ quan hàng hải giải ngũ có tên Victor Larue. Tên BGI là viết tắt của Brasseries Glacières d’Indochine (hãng bia và nước đá Đông Dương, đến năm 1954 không còn Đông Dương nữa nên chữ “In” đổi lại là Internationales – Quốc tế), lúc đầu chủ yếu làm nước đá, sau mấy năm mới sản xuất bia và nước giải khát.
Sản phẩm bia Con Cọp bên cạnh hình con cọp trên nhãn, hai bên có hai chữ Pháp là Biere Larue, Larue chính là tên ông chủ hãng, phát âm theo tiếng Việt là la-ruy-ê đọc liền nhau, dân Việt đọc chệch đi thành la-de, rồi lâu dần bỏ luôn chữ bia, gọi la-de thôi và la-de cũng dần trở thành cách hiểu để nói về bia của người miền Nam.
Tùy mỗi người tin, còn bản thân tôi tin rằng chữ la-de xuất phát từ giả thuyết thứ hai.
Con Cọp làm trùm
Ngoài hai loại bia Bière Royale và Bière Hommel (loại nhẹ), hãng BGI sản xuất chính hai loại bia khác nổi tiếng hơn.
Loại thứ nhất là bia xuất khẩu, gọi là bia 33 Export, cái tên 33 đơn giản là do nó đựng trong chai có dung tích 0,33 lít. Bia này có độ cồn cao hơn nên vị uống đậm hơn. Trên nhãn bia ghi chữ bia theo nhiều ngôn ngữ khác nhau: Bière (tiếng Pháp), Beer (tiếng Anh), Bier (tiếng Đức), Bir (tiếng Indonesia), Birra (tiếng Ý)…

Loại thứ hai phổ biến nhất là bia Con Cọp, đựng trong chai có dung tích 0,66 lít nhưng không hiểu sao ở vỏ chai chỉ ghi dung tích là 0,61 lít. Đây là loại bia phổ biến được đông đảo người tiêu dùng đón nhận, từ người lao động bình dân cho đến trí thức hay đại gia, từ nhà hàng đến quán cóc lề đường đều có hình ảnh của bia Con Cọp.
Binh lính và sĩ quan Việt Nam Cộng hòa cũng rất ưa chuộng bia Con Cọp nhưng giá mua cao, nên Chính phủ đã ký hợp đồng với BGI sản xuất bia với nhãn riêng để bán lại cho quân đội, cảnh sát và viên chức, giá rẻ hơn, gọi là bia Quân Tiếp Vụ.

Năm 1965, quân Mỹ đổ vào miền Nam, năm 1966 Mỹ xây dựng căn cứ Long Bình làm kho hậu cần khổng lồ phục vụ quân đội. Dân Tam Hiệp, Biên Hòa đua nhau mở cửa hàng ăn uống phục vụ nhu cầu lính Mỹ, trong đó có bán bia Con Cọp. Họ phát hiện ra lính Mỹ có bia lon riêng do quân đội cung cấp (phát hay bán rẻ gì đó) nhưng lính Mỹ chê, họ nói là chua và nhạt nên không thèm uống, mà đi mua bia Con Cọp uống. Điều này đủ thấy khẩu vị của bia Con Cọp cuốn hút ra sao từ ta đến Tây.
Chiến thắng thuộc về kẻ thừa kế
Sau năm 1975, BGI bị quốc hữu hóa và hãng mẹ BGI tiếp tục dùng nhãn hiệu này trên toàn thế giới, trong khi đó loại bia tại Việt Nam được Nhà máy bia Sài Gòn (tức BGI cũ) sản xuất ra theo công thức của bia 33 không được mang nhãn hiệu 33 vì đây là nhãn hiệu đã đăng ký toàn cầu, nên đổi là 333, chỉ thêm số 3 vào cho khác đi.
Đến năm 1991, BGI mới quay lại Việt Nam nhưng không giành lại thời huy hoàng, dù cho những tháng đầu tiên đã khiến bia Sài Gòn không bán nổi một két và sau cùng BGI phải bán lại cho Foster của Úc. Lý giải thất bại của BGI, đó là bia Con Cọp đã trở lại với chất lượng kém hơn xưa. Có hai nguyên nhân chưa hề được xác nhận chính thức:
Thứ nhất, BGI đã sử dụng công nghệ mới hiện đại, ủ men nhanh hơn nên mùi vị khác trước. Trong khi bia Sài Gòn vẫn dùng công nghệ cũ, lạc hậu của BGI trước đây nên vẫn giữ nguyên được chất lượng quen thuộc.

Thứ hai, lúc đầu BGI rất muốn liên doanh với bia Sài Gòn để sản xuất tại nhà máy cũ ở Sài Gòn nhưng không được, đành phải về Tiền Giang. Một bí quyết then chốt trong sản xuất bia Con Cọp trước đây chính là nguồn nước, ở Tiền Giang không có nguồn nước ngầm giống của nhà máy ở Sài Gòn nên chất lượng cũng không bằng. Điều này cũng tương tự rượu Bắc Hà nổi tiếng ở Lào Cai, khi người làm rượu ở Bắc Hà đi nơi khác làm rượu, cũng con người đó, công thức đó, nguyên liệu đó nhưng rượu không ngon vì dùng nguồn nước khác…
Thế nên kẻ thừa kế của bia Con Cọp lại đánh bại được chính chủ. Nhãn hiệu Con Cọp nổi tiếng năm xưa không còn nhưng hương vị của nó vẫn ở lại cùng các “bợm bia”.

Sự thật về bia Con Cọp Trái Thơm
Năm 1973, hãng BGI tung ra một nhãn hiệu mới, cũng chai 0,66 lít có hình con cọp nhưng hai bên có vẽ thêm hình ảnh dây leo và một trái tròn tròn khía vuông mà người ta thấy giống như trái thơm, nên người ta gọi là bia Con Cọp Trái Thơm. Điểm đặc biệt là bia này bỏ chung với các chai bia Con Cọp khác, cứ một két thì có một chai, có khi có 2-3 chai. Thiên hạ đồn đây là loại bia đặc biệt, ngon hơn loại thường nên tặng kèm theo một két để khuyến mãi khách hàng mua sỉ. Thành thử từ đó người ta hay mua cả két bia để được lấy chai “trái thơm”, trong bàn nhậu, bậc trưởng thượng, chủ xị… được ưu tiên uống chai này. Trong phân chia chất lượng bia của BGI thì bia Con Cọp Trái Thơm đứng đầu, sau đó tới bia Con Cọp thường và đứng chót sổ, bị chê nhiều nhất là bia Quân Tiếp Vụ.
Sự thực bia Con Cọp Trái Thơm có phải là loại bia ngon nhất?
TS luật Phan Văn Song, từng là trưởng phòng tiếp thị rồi giám đốc BGI từ năm 1973 đến 1976 tại Việt Nam, đã bác bỏ điều này. Ông nói: “Nấu hai loại bia đã tóe phở, hộc xì dầu. BGI đâu có hưỡn nấu ba, bốn loại còn vô chai vô cộ, đổi kíp đổi người. Phức tạp lắm. Nội cách đổi vỏ chai cho hạp với rượu cũng đủ hao tiền. Nhưng cắt nghĩa hổng ai tin”.
Vậy vì sao BGI lại tung ra nhãn bia chai Trái Thơm? Nguyên nhân này cũng được tiết lộ từ người trong cuộc: Năm 1973, BGI muốn thay đổi nhãn bia mới, để đỡ tốn tiền thuê họa sĩ thiết kế ở pháp như mọi khi, ông Song giao cho họa sĩ quảng cáo trong công ty vẽ. Cũng là nhãn Con Cọp cũ nhưng vẽ thêm hoa houblons (còn gọi là hốt bố – là loại hoa tạo ra vị đắng của bia), khổ nỗi họa sĩ chưa từng nhìn thấy hoa houblons tươi bao giờ, chỉ thấy hoa khô trong hãng nên từ đó tưởng tượng vẽ ra. Cả khâu duyệt cũng trót lọt vì dân marketing ngồi văn phòng có ai biết hoa houblons tươi thế nào. Đem qua nhà máy thủy tinh Khánh Hội đặt in trên 100.000 vỏ chai xong mang về nhà máy Chợ Lớn, mấy kỹ sư trong xưởng bia mới cười rần rần vì vẽ sai, thế là thôi không in tiếp nữa. 100.000 chai đã lỡ in sai không lẽ bỏ, thế là số chai này được phân công bỏ chen vào các két bia mỗi két một chai để phân tán ra.
Từ đâu dẫn đến diễn biến về bia Trái Thơm đặc biệt khiến thiên hạ lùng mua để uống? Cũng từ các Hoa kiều làm công việc phân phối bia của BGI mà ra. Người Hoa rất nhanh nhạy với các cơ hội làm ăn, họ chụp lấy sự kiện này để “bỏ nhỏ” với các đại lý: Bia Trái Thơm là loại đặc biệt, mỗi két chỉ có một chai nhưng nếu “nị” lấy hàng nhiều, chịu chi thêm thì “ngộ” sẽ thêm mỗi két vài chai, thậm chí muốn có cả một két toàn Trái Thơm cũng có… Quy tắc mỗi két một chai bị phá tan nhưng bộ sậu lãnh đạo ở BGI lờ đi, mặc cho nhóm nhân viên phân phối thao túng. Ai đời từ một sai sót kỹ thuật vớ vẩn như vậy lại được biến thành một sự kiện khiến nhãn hàng gây chú ý với người tiêu dùng miễn phí và khiến doanh số bán tăng vọt thì họa có… điên mới đi giải thích, đính chính (!).
Nói như vậy, không lẽ cả mấy vạn “bợm bia” không phân biệt được bia ngon, bia dở? Thật ra những ai hiểu về tâm lý học và marketing sẽ biết rằng cùng một sản phẩm nhưng nếu cho vào chai lọ, bao bì thật đẹp, bán giá cao… người ta sẽ cảm thấy nó ngon và tốt hơn cũng sản phẩm đó cho vào bao bì xấu hoặc giá rẻ. Đó cũng là lý do bia Quân Tiếp Vụ ngày xưa bị chê trong khi nó cũng “y chang” hai loại kia, chẳng qua là đặt sỉ giá rẻ mà thôi.
Nguồn: nhacxua.vn
Theo PHẠM TRƯỜNG GIANG (plo.vn)
Tên Việt Nam trong một số ngôn ngữ trên Thế Giới

Tên Việt Nam trong một số ngôn ngữ trên Thế Giới


Tiếng Anh: Vietnam
Tiếng Ả Rập: فيتنام
Tiếng Afrikaans: Viëtnam
Tiếng Armenian: Վիետնամ
Tiếng Azerbaijanis: Vyetnam
Tiếng Ba Lan: Wietnam
Tiếng Ba Tư: ویتنام
Tiếng Bengal: ভিয়েতনাম
Tiếng Belarus: В'етнам
Tiếng Bosnia: Vijetnam
Tiếng Bồ Đào Nha: Vietnã
Tiếng Bulgaria: Виетнам
Tiếng Croatia: Vijetnam
Tiếng Do Thái: וייטנאם
Tiếng Gael Scotland: Bhietnam
Tiếng Georgia: ვიეტნამი
Tiếng Gujarati: વિયેટનામ
Tiếng Haiti: Vyetnam
Tiếng Hàn: 베트남
Tiếng Hindi: वियतनाम
Tiếng Hmong: Nyab Laj teb
Tiếng Hy Lạp: Βιετνάμ
Tiếng Iceland: Víetnam
Tiếng Ireland: Vítneam
Tiếng Kannada: વિયેટનામ
Tiếng Kazakh: Вьетнам
Tiếng Khmer: វៀតណាម
Tiếng Kurd: Viyetnam
Tiếng Kyrgyz: Шри-Ланка
Tiếng Lào: ຫວຽດນາມ
Tiếng Latvia: Vjetnama
Tiếng Litva: Vietnamas
Tiếng Macedonia: Виетнам
Tiếng Malayalam: വിയറ്റ്നാം
Tiếng Malta: Vjetnam
Tiếng Marathi: व्हिएतनाम
Tiếng Miến Điện: ဗီယက်နမ်
Tiếng Nga: Вьетнам
Tiếng Nhật: ベトナム
Tiếng Pashto: व्हिएतनाम
Tiếng Punjab: Vietnam
Tiếng Quốc tế ngữ: Vjetnamujo
Tiếng Serbia: Вијетнам
Tiếng Sinhala: වියට්නාමය
Tiếng Somalia: Fiyatnaam
Tiếng Tajik: Ветнам
Tiếng Tamil: வியட்நாம்
Tiếng Telugu: వియత్నాం
Tiếng Thái: เวียดนาม
Tiếng Trung (giản thể): 越南
Tiếng Trung (phồn thể): 越南
Tiếng Ukraina: В'єтнам
Tiếng Urdu: ویتنام
Tiếng Uzbek: Vetnam
Tiếng Wales: Fietnam
Bonus từ lóng: Đông Lào

Nguồn: Có thể bạn chưa biết

Xem thêm: Những Lá Quốc Kỳ trong lịch sử Việt Nam có thể bạn chưa biết

Saturday, October 12, 2019

Khác biệt sương sương về Hà Nội và Sài Gòn

Khác biệt sương sương về Hà Nội và Sài Gòn

Thật quá thiển cận khi cứ gạch ra những đầu dòng để phân biệt sự khác biệt về phong cách sống giữa 2 miền Nam Bắc. Và chẳng cần phải quá đầu tư quan sát, cũng dễ dàng nhìn thấy một bên phóng khoáng hào sảng, một bên tinh tế lại có phần mực thước thì rõ ràng sự khác biệt nó lắm nhiêu khê, dài dòng kể lể.


    Thật quá thiển cận khi cứ gạch ra những đầu dòng để phân biệt sự khác biệt về phong cách sống giữa 2 miền Nam Bắc. Và chẳng cần phải quá đầu tư quan sát, cũng dễ dàng nhìn thấy một bên phóng khoáng hào sảng, một bên tinh tế lại có phần mực thước thì rõ ràng sự khác biệt nó lắm nhiêu khê, dài dòng kể lể. Nhưng ở đây, trong phạm vi của bài viết, thôi ta cứ tạm dẹp cái sự đẹp đẽ mộng mơ mang tính vĩ mô mà loài người cứ nâng niu nào thì Hà Nội thơ mộng Sài Gòn hào nhoáng, mà tập trung vào sự khác biệt “sương sương” rất mang tính… cà khịa này. Ấy vậy mà ngẫm lại 1 lúc, kiểu gì cũng thấy đúng.
    Có 3 câu chuyện phiếm, xin hầu độc giả. Mà đã là chuyện phiếm, thì hay dở thế nào ta cứ dẹp sang một  đi nhỉ!

    Hà Nội. Tối thứ 6, trước cửa quán nước ép nghe đâu dân chơi mở, toàn dân chơi đến ủng hộ. Dân chơi đóng cả cành LV hoa văn mới nhất, đi đôi giày Hermes bóng lộn tay đeo Hublot full kim, tay cầm Vertu đỗ xe xịch trước cửa. Một anh khác, kéo cửa con Mec xuống, vẫy cánh tay xăm kín quát chú bé nhân viên: “Mày xi nhan cho anh lùi vào đi, đứng đấy làm cái đ… gì thế?”. Các anh đỗ xe xong, ùa vào bàn giơ đồng hồ chào nhau, thảo luận về khách bùng họ và gái bay phòng náo nhiệt cả mặt tiền quán.
    Sài Gòn, 16h chiều ở quán cafe trên đường Hàn Thuyên, 1 chú Ferrari màu đỏ trờ tới. Anh lái xe đen nhẻm bước xuống gọi nước, như đang chờ đợi ai. 10 phút sau, chiếc Grab xe máy chở một anh quần đùi áo phông dép tông chả hiệu gì sất, tay đeo đồng hồ đo nhịp tim đang tháo quai mũ bảo hiểm bước xuống chào anh đen nhẻm, giọng vui vẻ: “Ba Khiêm tới rồi hả mày? Xe ổn chưa, giao luôn chiều nay hen?”. Anh đen nhẻm đứng lên, tay bắt mặt mừng: “Dạ, anh Hai. Em gửi anh chìa khoá ạ, anh chạy có vấn đề gì nói tụi em qua liền”.

    Hoá ra, anh quần đùi áo phông trông cùi bắp kia mua tạm cái xe màu đỏ mà gara nhà đang thiếu. Anh đen nhẻm là chủ salon nức tiếng bên quận 2, giao xe qua. Nhà anh quần đùi áo phông bên khu Him Lam, quận 7, nhảy con Grab bike qua vội vì cầu Kênh Tẻ giờ này hay kẹt. Bảo vệ quán cafe thủng thẳng: “Ổng toàn chạy Grab qua đây cafe, còn dàn xe nhà ổng, đậu dọc khúc Hàn Thuyên này chắc không đủ chỗ”. Lát sau, bác tài xế gia đình cũng đứng tuổi tới chạy con Ferrari về quận 7, anh quần đùi áo phông vẫn ngồi đàm đạo về xe với anh đen nhẻm.
    Cả 2 anh, vừa đen nhẻm vừa quần đùi áo phông Uniqlo, 1 dàn siêu xe cất nhà, thi thoảng lôi ra đọ cho vui với mấy anh em đam mê tốc độ, hoặc cho bạn mượn đám cưới.

    Khách hàng từ Hà Nội: Người quen, tin tưởng nhau. Chị hào sảng: Em phải làm cho chị plan hoành tráng hơn bên X, kỹ càng hơn bên Y , xịn hơn bên Z. Làm xong thì gửi cả báo giá chị duyệt luôn nhé. Bỏ hết việc đi tập trung làm cho chị thôi.
    Tôi khi làm xong: Alo alo chị ơi, em gửi hơn 1 tháng rồi mà sao không thấy bên chị phản hồi ạ? Alo alo mất sóng à chị ơi?

    2 tháng sau, thấy nhãn hàng của chị khai trương đúng theo plan tôi gửi, bài viết giật title chỉ khác có dấu phẩy nhưng content thì chán hơn cả con cháu học mẫu giáo soạn. Tôi thương chị, chắc chị cũng đắn đo lắm khi nhảy chất xám của những agency như tôi, như bên khác và các bên khác nữa.
    Khách hàng Sài Gòn: Người lạ, lần đầu hợp tác. Ngoài khoản chi phí trong hợp đồng đã nêu, công ty đối tác ngỏ ý chuyển thêm 1 khoản phát sinh tính vào Phụ lục thưởng vì muốn agency chu toàn cho dự án của công ty anh.
    Ngại ngần không muốn nhận, anh bảo “Đừng ngại. Bên em giúp anh hoàn thành sớm tiến độ và hiệu quả nhé!”. Khoản phát sinh này như một phần thưởng treo trên đầu, nó khiến mình chỉ còn một cách duy nhất: Làm thật tốt! Thầm nghĩ quả là cái đầu của một cao nhân, chút phát sinh không đáng là bao, nhưng đẩy hiệu quả lên 100 lần. Lần hợp tác ấy thành công hơn mong đợi, rất nhiều sáng tạo trong công nghệ và nội dung, là ưu ái về cái gọi là Niềm tin, cho đối tác đặc biệt này.

    Hồi chưa bước chân vào mảnh đất này, tôi hay há hốc miệng ngồi nghe một đàn anh vung ra những chiêu trò hay ho khi sống ở Sài Gòn. Anh tự hào về độ “quái” của dân Hà Nội khi làm ăn ở Sài Gòn, rằng người Sài Gòn lành lắm, vô tư và nhẹ dạ. Làm ăn với người Sài Gòn dễ thắng, vì họ có sao làm vậy, trong khi với cái đầu quái của anh, cái miệng hay nổ của anh, 1 phải bằng 10 bằng 20 chứ đâu đơn giản 1 là 1, 2 là 2 như trong này.
    Tài năng không nhiều nhưng nhờ chịu khó luồn lách, anh xin được một chân trong công ty truyền thông lớn, nhờ cái sự quái mà anh hay kể, thì ngoài chức vụ kha khá hiện có, anh tự nhận mình là cánh tay phải đắc lực của tổng giám đốc để câu kéo các dự án khác. Anh lập 1 công ty con để xé lẻ hợp đồng chính của công ty mẹ, và nhận hàng tá job dưới danh nghĩa công ty mẹ. Tổng giám đốc chẳng biết anh là thằng nào, nhưng anh ra ngoài “chém” là thư ký, cánh tay phải để lấy quan hệ. Suốt 1 năm xé dự án của công ty ra ngoài kiếm thêm, anh chuẩn bị mua được căn hộ quận 4 và trở thành tấm gương đổi đời sau khi vào Sài Gòn lập nghiệp của đàn em thơ đang há mồm thần tượng. Thì hôm trước tôi lại nghe về anh, nghe đâu anh đã bị đích danh Tổng giám đốc đuổi thẳng cổ sau khi biết chuyện anh làm ảnh hưởng đến uy tín công ty.
    Bị ra khỏi công ty trong nhục nhã, anh có xin vào vài dự án khác nhưng ở đâu anh cũng bị tránh như tránh tà. Hoá ra Sài Gòn rộng thế, nhưng thị trường cũng nhỏ. Càng nhỏ hơn khi cái phốt anh chém, anh nổ nó cứ lan như nước mặc dù không 1 status nhắc đến tên anh, không một cuộc điện thoại ồn ào về anh. Lạ thay, cái cách bài trừ tẩy chay của dân Sài Gòn mà anh vẫn coi là “lành lắm, nhẹ dạ, dễ lừa lắm” – nó cứ âm thầm như nước chảy, mà lại ướt sạch mới đau.

    Anh thì vẫn là một tấm gương nức nở trong lòng những đứa đang lập nghiệp ở Sài Gòn như chúng tôi. Dưng mà, chúng tôi nhắc nhở nhau là, ở Sài Gòn ấy, đừng khôn lỏi, đừng coi thường người ở đây bằng mấy chiêu trò rởm đời, và hãy tin rằng không nền tảng nào được xây dựng trên thứ gọi là “quái” cả. Họ biết cả đấy trời ơi! Và mất uy tín một lần, thì sau chắc chắn chơi một mình!
    Anh đúng là giờ chơi 1 mình thật, 1 mình một thị trường chợ vùng ven, nơi vợ anh mở sạp quần áo trẻ con ở đấy.

    Cái người viết bài này cũng là dạng nhõn mười mấy năm lê la đủ mấy chốn đèn xập xình, thôi thì biết từ hồi dân chơi nào Hennessy vsop, nào XO, Ballantine… cho đến chai Vodka Belvedere phát sáng, rồi thì đến văn hoá bắn Dom, ACE ngắm thiên hạ cầm quả bóng nhún nhảy. Đủ cả. Tuy so với các bậc đại thụ thì hèn mọn thôi, nhưng mà để dàn ra cho bạn đọc thì cũng là có ít chữ.
    Thị trường bar Hà Nội đang bước vào thời kỳ khá huy hoàng sau gần 10 năm ngủ gục và xếp sau ánh sáng của Sài Gòn hoa lệ. Hàng loạt quán bar, lounge mới mở, mang 1 luồng gió mới pha lẫn chút nghệ thuật, sự chất chát và cả chút chạm trổ của dân xã hội khiến văn hoá nightlife trở nên sôi nổi hơn bao giờ hết. Không chỉ thị trường Hà Nội sôi động, sự lấn chiếm của những con người làm 9life Hà Nội vào lãnh địa Sài Gòn - vốn rất cởi mở với những sự kinh doanh và khuyến khích cạnh tranh, đã tạo thành hẳn một trào lưu chơi bar, đi bar style Hà Nội trên đất Sài Gòn. Điều này rất mới, và đã thành công ở một mặt nào đó trong khoảng năm 2017-2019. Những cơn gió mang chất Hà Nội như Kasho, bây giờ là Atmos đã tạo thành cú gờm thực sự đối với dân nightlife Sài thành, vốn an toàn trong cái kén chục năm nay tự tin dẫn đầu về văn hoá đêm.
    Về thị trường, có lẽ nên đề cập trong một bài viết khác để độc giả hiểu tường tận hơn. Còn trong phạm vi bài viết này, chúng ta quay trở lại với sự khác biệt “sương sương” giữa phong cách đi chơi, mục đích tận hưởng cuộc vui. Chưa chắc đã đúng hẳn, nhưng tin rằng sẽ có người đập tay đánh đét vào đùi, chợt nhận ra, à, quen quen, gặp rồi, thấy rồi đây!
    Tối thứ 6, Ngọc cùng 3 cô bạn đang làm tóc ở tiệm bàn nhau tối nay rủ anh nào đi bar để trả tiền. Ngọc bảo, phải “bắn Dom” (thuật ngữ dân chơi cho những chai Champagne Dom Perignon giá niêm yết trên bar tầm 10 triệu trở lên) để còn chụp ảnh check in. Loại Champagne thường, combo 7 triệu 3 chai thì quá thường so với độ hot và xinh của nàng, còn whisky thì chỉ làm mất mặt. Tuy sành uống thế, nhưng chưa bao giờ cô phải trả tiền cho bữa rượu của mình, luôn có 1 hoặc vài hiệp sĩ thí mạng, lon ton lên thanh toán cái bill tầm 60-70 triệu. Ngọc bảo, con gái đi chơi mà tự trả tiền thì nhục, nhưng vẫn phải sang chảnh chứ.
    Ở một diễn biến khác, Tùng nhận được tin nhắn của Ngọc hỏi “Tối nay đi uống hem? Em buồn quá!”. Tùng sốt vó bảo bạn “Đi chơi không? Tối nay tao phải chén được con này, nó có mấy con bạn ngon đấy, anh em dưa góp mỗi đứa 10 củ, lên Z nghe nhạc tí. Yên tâm rượu chúng nó chả uống đâu, gọi để được đứng bàn Vip chụp ảnh cho đẹp thôi, cất đi lấy thẻ hôm sau lên tiếp”. Dũng , bạn của Tùng giật mình, bảo mới tạch lô tối nay, mày ứng đi mai tao lấy tạm bát họ chỗ ông Nam. Vậy là anh Nam ngày mai lại có thêm 1 khách mới, bốc họ bắn Dom cho sang. Tối nay, Tùng có ấm chén được hay không thì chưa biết, nhưng rượu thì không uống rồi đó, và Ngọc cùng các cô bạn đã ăn nguyên 1 status với 5 chai Dom xanh sáng rực một góc ảnh.

    Tùng bấm máy gọi điện book bàn. Quản lý nghe xong, hào hứng chat group: “Khách bắn Dom nhé, cho lấy bàn Vip 1 nhé!”, không quên quay sang bảo bạn “Lom dom gọi rượu bình thường thì chỉ cho đứng khu 2 thôi, hôm nay chắc sĩ gái”.
    Cũng là một tối cuối tuần, quán bar XX ở Sài Gòn kín đặc khách. Jess Phương, cô gái Việt kiều đang chán vì chia tay bồ, rủ mấy cô bạn đi uống giải sầu. Vừa lên quán, quản lý vui vẻ đưa khách quen vào bàn Vip, không cần hỏi uống rượu gì vì các cô thường gọi combo 3 chai champagne Belaire, vừa đủ và tiết kiệm. Cuộc vui diễn ra nhanh chóng, vô tư và thoải mái. Xung quanh khu Vip, người thì gọi loại thượng hạng Ace of spades Champagne gold (25 triệu/chai), bàn thì Dom, bàn lại chỉ combo 3 chai 8 triệu như Jess. Nhưng không một ai nhìn sang xem bàn khác “bắn” chai gì. Họ mải tận hưởng cuộc vui ở bàn mình.
    Trong góc quán, anh Phong đang ngồi nhâm nhi ly whisky với bạn làm ăn. Hôm nay, hiếm lắm bảo vệ mới thấy chiếc Rolls Royce chở anh qua, bình thường anh hay di chuyển bằng taxi để thoải mái nhậu, tài xế đỡ phải chờ tới đêm. Anh bảo khẽ với quản lý: “Đừng lôi mấy chai ACE với Dom còn thừa ra nhé, hôm nay anh uống whisky”. Chủ quán đứng kế bên cười xoà, tánh anh vẫn vậy, sợ màu mè, hình ảnh. Ngồi trong góc giống anh Phong cũng có vài anh mặc quần đùi đang nhâm nhi whisky, bàn chuyện làm ăn với đối tác đâu có mấy khúc bất động sản ở Nguyễn Huệ thôi.
    Khoảng 1h sáng, Jess và bạn sau một trận quẩy hết nấc, xả hết stress rồi, các cô kêu thanh toán bill. Bill share đều cho từng cô, không ai phải bao ai, không ai kêu trai lên trả tiền. Tất cả vui vẻ đi về, khoác vai bá cổ nhau hẹn weekend tuần tới lại hết nấc.
    Nguồn: cafebiz.vn